Sáng Tác : Hoài Đức
Trình Bày : Vương Diệu
Sáng Tác : Hoài Đức
Trình Bày : Vương Diệu
→ No CommentsTags: Mùa Đông Năm Ấy
Dù con đếm được cát sông
Nhưng không đếm được tấm lòng mẹ yêu
Dù con đo được sớm chiều
Nhưng không đo được tình yêu mẹ hiền
*
Dù con đi hết trăm miền
Nhưng tình của mẹ vẫn liền núi non
Dù con cản được sóng cồn
Nhưng không ngăn được tình thương mẹ dành
*
Dù con đến được trời xanh
Nhưng không đến được tâm hành mẹ đi
Dù con bất hiếu một khi
Tình thương mẹ vẫn thầm thì bên con
*
Dù cho con đã lớn khôn
Nhưng tình mẹ vẫn vuông tròn trước sau.
Ôi tình mẹ tợ trăng sao
Như hoa hồng thắm một mầu thủy chung
*
Tình của mẹ lớn khôn cùng
Bao dung vạn loại dung thông đất trời.
Ôi tình mẹ đẹp tuyệt vời
Làm con hiếu thảo trọn đời khắc ghi !
Thơ ST không rõ tác giả
→ No CommentsTags: Mẹ Yêu ...

Đã gần một tháng…Tôi không muốn viết…và cũng không có thời gian để viết bất cứ một điều gì trên blog…Bởi lẽ…trong cái đầu bé nhỏ của tôi tất cả mọi thứ đều lộn xộn…Tôi cũng không còn tâm trí để nghĩ tới chuyện gì khác…ngoài công việc mỗi ngày chiếm hết một phần thời gian…tất cả vốn liếng thời gian còn lại…Tôi đều dành trọn hết cho duy nhất một người…Mẹ của tôi…!
Nhưng…không hiểu sao hôm nay tự nhiên tôi lại muốn viết…viết tất cả những hồi ức về mẹ…viết như một hình thức để giải tỏa… để xoa dịu chính bản thân mình…!
11/02/2010
Vào những ngày gần giáp tết…Mẹ tôi bệnh…Tôi còn nhớ rất rõ , hôm đó đang ngồi họp…tôi nhận được tin báo có điện thoại khẩn cấp từ bên ngoài gọi tới…linh tính báo cho tôi biết có chuyện chẳng lành…vì những người trong gia đình tôi hay bạn bè đều biết rõ tôi không thích bị quấy rầy việc riêng trong giờ làm việc…vậy mà người nhắn tin báo phải nghe ngay vì khẩn cấp thì hẳn không phải chỉ là chuyện tầm thường .
Tôi vội vã cáo lỗi đứng lên về phòng nghe điện thoại…giọng nói gấp rút của chồng tôi từ đầu giây bên kia…
” Em à…về bên mẹ nhanh đi…mẹ bị té nằm gần trọn một ngày trên sàn nhà mà không ai biết…may nhờ có người bạn của mẹ gọi điện mãi không thấy mẹ trả lời…nên gọi hỏi gia đình…mọi người vội chạy qua thì thấy mẹ nằm dưới đất…và có phần như mê sảng…xe cứu thương và bác sỹ đang trên đường tới nhà “…Tôi gác máy…xin phép cấp trên rồi vội vã ra về…Hơn 30 phút trên suốt đoạn đường tôi lo âu , bổi rối…Trời ơi…mẹ ở một mình…cái việc mà tôi hằng lo sợ giờ đã sảy tới rồi .
Tới trước nhà Mẹ…xe cứu thương…bác sỹ…băng ca…tất cả đều đã sẵn sàng…Tôi chạy ào vào nhà…mẹ tôi nằm đó khuôn mặt trắng bệch…chai nước biển đang chậm rãi nhỏ từng giọt…từng giọt…chồng tôi cho biết …khi mở được cửa vào nhà mẹ tôi nằm phục bên cạnh chiếc bàn điện thoại…có lẽ trong cơn nguy biến mẹ cố với điện thoại để kêu cứu nhưng không kịp…Tôi xót xa nhìn mẹ…cặp mắt Mẹ khép hờ nửa như ngủ..nửa như thúc…tôi cố gọi nhưng hình như mẹ không nhận được ra tôi…tôi xoa nhẹ bàn tay mẹ mà nước mắt chảy dài…sau một số câu hỏi và thủ tục cần thiết…vị bác sỹ cho tôi biết có lẽ mẹ tôi bị ngấm lạnh vì nằm quá lâu dưới sàn nhà…nên có triệu chứng phổi bị lạnh…và tim đập không còn đều…cần phải nhanh chóng đưa vào nhà thương để kiểm tra gấp…Tôi nghe và gật đầu như một cái máy…giờ phút này tôi đâu còn quyết định được gì…Tôi xin phép được ngồi gần mẹ trên xe cứu thương….có lẽ vì không nỡ từ chối nên vị bác sỹ gật đầu ưng thuận…rồi sau đó nào là tiếng sirène..đèn girofard …và chiếc SAMU chạy vội vã tới nhà thương pellegrin .
Tôi và người chị gái ngồi chầu trực suốt từ chiều cho tới đêm bên ngoài phòng cấp cứu để chờ tin tức…gần 2h30 sáng mới có người ra báo tin rằng…mẹ tôi bị một cơn attaque nên hiện rất yếu…nhà thương còn phải tiến hành nhiều examen…nên khuyên chị em tôi nên về nghỉ….rời khỏi nhà thương vào lúc trời gần sáng…hôm đó trời thật là lạnh…lại đang có tuyết rơi…trong bóng đêm và gió lạnh…2 chị em tôi lặng lẽ đi sát vào nhau…tôi ngoái cổ nhìn ánh đèn trong phòng cấp cứu nơi mẹ đang nằm và cúi đầu lâm râm cầu nguyện…” Lạy Chúa…xin người thương xót…và cứu giùm Mẹ của con “…Gió vẫn ào ào thổi như càng làm tăng thêm vẻ thê lương của khuôn viên nhà thương…kéo cao cổ áo che bớt gió…nhưng có áo nào sưởi ấm được lòng con giây phút này Mẹ ơi….!!
Hồ Điệp
→ 17 CommentsTags:

Sự kết thúc của một năm là để mở đầu cho một năm mới…nhưng chuyện Tình yêu thì sẽ chẳng bao giờ có sự kết thúc…có chăng là chỉ sang một trang mới với nhiều những đổi thay hơn…
Hồ Điệp xin mến chúc các bạn…đang yêu…đã yêu…và sẽ yêu…một ngày valentin ngọt ngào như kẹo…lãng mạn như những bản tình ca xuân…dịu dàng như Mai…Đào vừa hé nở…nồng nàn như chén rượu mừng xuân đến…và rực rỡ tươi thắm như những chùm pháo hoa nở rộ đón xuân về ….Chúc cho tất cả mọi tình yêu mãi tươi đẹp như mùa xuân này

→ No CommentsTags: Happy Valentine's Day
Trình bầy Hồ Điệp
Hát không hay…Nhưng là cả tấm lòng Hồ Điệp thương mến tặng các bạn nhân dịp đầu Xuân mới … Chúc An Khang